hiii

Chào ngày mới, chào tương lai mới...

Bình minh lên! Một ngày mới lại bắt đầu. Hãy sống sao để một ngày trôi qua thật sự có ý nghĩa với bạn

Tìm kiếm Blog này

cuộc sống

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

Luôn chờ em cúp máy trước...


Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.


Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Khi anh không yêu em!

Khi anh không yêu em, anh không phải suốt ngày ôm cái máy tính để chờ đợi em online. Khi anh không yêu em, anh không mất cả ngày thứ 7 để đợi điện thoại và tin nhắn của em. Anh có thể bù khú bên bạn bè.
Khi anh không yêu em, anh có thể đi sớm, về khuya, có thể làm những gì mình thích, vì khi đó anh không phải nghĩ đến cảm giác em lo lắng cho anh.
Khi anh không yêu em, anh chẳng phải bận tâm xem 20-10, 8-3, sinh nhật em anh mua tặng em món quà gì, phải làm gì đó thật ý nghĩa.
Khi anh không yêu em, anh không phải hạn chế các mối quan hệ và dành thời gian cho những việc mà người khác cho là dở hơi.
Khi anh không yêu em, anh không cần phải lo lắng em thế nào khi thời tiết thay đổi, mưa gió thất thường.
Khi anh không yêu em, anh không bao giờ phải bận tâm xem hôm nay có gì vui để kể em nghe.
Khi anh không yêu em, anh không cần phải trả lời những tin nhắn hay những cuộc gọi của em.
Khi anh không yêu em, anh không cần phải cuống cuồng lên khi em bảo em đang ốm, đang mệt.
Khi anh không yêu em, anh không cần vượt cả hàng trăm cây số để mang đến cho em một cái đùi gà KFC mà em thích ăn.
Khi anh không yêu em, anh không cần phải nhớ em thích ăn gì, mặc gì, nghe nhạc gì...
Khi anh không yêu em, anh không cần biết hôm nay em đi đâu, học hành thế nào, công việc ra sao.
Khi anh không yêu em, anh không cần phải lo lắng khi em bảo hôm nay em uống rượu say hay em về muộn.
Khi anh không yêu em, anh không cần phải tập hát những bài hát mà em thích chỉ để hát cho em nghe dù anh hát rất tệ.
Nhưng anh đã làm tất cả những điều đó chỉ vì một điều duy nhất là: ANH YÊU EM!

Bài thơ "Đôi Dép"

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ

Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những phút vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tư khắn khít bước song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt có đôi
Không thiếu nhau trên những bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc có một bên phải trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa

Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác
Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi xó góc tối đen
Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn

Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễnNgày ra đi không một người đưa tiễn
Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia
Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc
Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc
Bước song hành một dạ đến ngàn thu

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

Lời xin lỗi muộn màng

Cuộc đời có nhiều điều thật khó hiểu. Tình yêu? Có nhiều loại tình yêu. Tình yêu trai gái, tình yêu gia đình, tình yêu bạn bè, tình yêu quê hương, đất nước…
Trong tình yêu nam nữ, tại sao khi người yêu mình giận vì một lý do nhỏ nào đó thì mình đã vội vội vàng vàng xin lỗi: Anh xin lỗi! Em đừng giận anh nhé! Còn đối với người thân của mình thì tiếng xin lỗi sao khó khăn đến thế. Câu chuyện của tôi sắp kể là một chuyện thật trong đời sống hằng ngày của chúng ta.
- “ Tại sao ba lại làm như vậy?”
- “ Con đã hiểu lầm ba rồi, sự thật không phải như vậy.”s
….
Đó là cuộc to tiếng trong một gia đình luôn yên ấm tình cảm. Lời qua tiếng lại giữa hai cha con đã làm kinh động đến hàng xóm vì gia đình tôi chưa bao giờ xảy ra chuyện này.
Sau một hồi “căng thẳng” thì mọi chuyện cũng đã kết thúc. Nhưng dư âm của nó thì…Chắc các bạn cũng đã đoán ra được phần nào? Ba tức giận vì sự nong nỗi của con đã đành, còn con??? Tại sao con cứ lầm lì, không nói không rằng với ba một tiếng nào vậy? Phải chăng là vì sự thể diện cá nhân? Nhưng mình là con mà? Tại sao mình không chịu xin lỗi ba cơ chứ? Đó là những suy nghĩ của tôi sau 10 ngày hai cha con không ai nói chuyện với ai.
Cho đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại quãng thời gian đó tôi thật sự hối hận. Hối hận vì mình đã không chịu xin lỗi ba sớm hơn. Nếu vậy, gia đình sẽ rất ấm cúng trong những ngày giáp tết và đầu xuân.
Không khí của những ngày cuối năm thật vui vẻ, xe cộ tấp nập, gia đình nào cũng hạnh phúc khi đón người thân đi làm ăn xa về…Còn gia đình tôi? Chị ở Sài Gòn về, sau một năm xa gia đình, về đến nhà lại chứng kiến cảnh cha con trở mặt, không nhìn nhau. Còn gì đau lòng hơn! Và không khí ảm đạm đó kéo dài đến đêm giao thừa, sang năm mới, hết những ngày đầu xuân…Đã nhiều lần tôi định chủ động đến gặp ba để xin lỗi nhưng không sao làm được.
Và rồi…ngày mùng 8 tết (như vậy là đúng 10 ngày hai cha con…).Thời gian nghỉ tết của tôi cũng đã hết. Chiều nay tôi phải lên đường vậy mà chuyện gia đình vẫn chưa giải quyết xong, lòng tôi rối lắm: Mình sẽ làm gì đây? Mình gặp ba và nói gì đây bây giờ? Hay là đừng nói gì cả, cứ lặng im mà đi? Bao nhiêu câu hỏi đặt ra cuối cùng tôi đã quyết định đến gặp ba và xin lỗi:
- “Ba! Con biết lỗi rồi, thời gian qua con đã không phải với ba. Con xin lỗi!”
(Chỉ có thế thôi mà suốt 10 ngày qua tôi không nói được).
- “Không có chi, biết rứa là được rồi. Con…con…có biết những ngày qua ba buồn thế nào không…? Câu nói của ba nghẹn ngào trong nước mắt.
- “ Tết nhất người ta ra vào vui vẻ chứ ba của mi buồn ngậm ngùi trong lòng. Ba không ngờ con lại ăn nói với ba như rứa. Ba có phải như người ta ăn chơi bê tha, không lo cho gia đình con cái đâu. Đêm nào ba mi cũng lăn lội bờ sông kiếm thêm ít con cá nuôi bây ăn học tới nơi tới chốn. Vậy mà…”
Tội bồi hồi rơi nước mắt trong sự ân hận.
- “ Ba của con tuy nghèo nhưng ra đường luôn tự hào vì người ta khen thằng T tuy cực khổ nhưng nuôi hai đứa con đứa mô cũng học hành đến nơi đến chốn, lễ phép, ngoan hiền…Ba vui lắm chứ. Đời ba khổ rồi, dù có đói ba cũng cho hai đứa bây ăn học, mong sao đến đời bây không khổ nữa…”
- “ Ba! Con biết lỗi rồi, con sai, con xin lỗi!”
Lòng tôi bây giờ chỉ biết xin lỗi, xin lỗi mà thôi. Nghĩ về ba đêm nào cũng lặn lội bờ sông nuôi con ăn học vậy mà mình vì sĩ diện khiến cho ba buồn lòng trong những ngày qua.
Thế là hai cha con vui vẻ ngồi tâm sự với nhau cho đến buổi cơm trưa. Cũng đã lâu lắm rồi tiếng nói cười của gia đình lại vang lên, ấm cúng và hạnh phúc biết bao.
Qua câu chuyện này tôi muốn gửi gắm đến các bạn một điều: Lời xin lỗi không khó đâu. Hãy biết xin lỗi để nhận được sự tha thứ, khi đó bạn sẽ thấy thoải mái và không phải ân hận như tôi. Vì lời xin lỗi muộn màng mà những ngày xuân trôi qua thật vô nghĩa.
Quốc Vĩnh
Huế, ngày 06 tháng 10 năm 2010
Muội muội yêu dấu của huynh!
“ Nắng vẫn vàng trong những sớm mai,
và chiều vẫn đẹp trong hoàng hôn tím…
chỉ có điều khác hơn…
và anh biết…
anh mất em rồi,
mất thật phải không em?
Đây là lá thư thứ 100 huynh viết cho muội kể từ ngày chúng mình xa nhau. Hôm nay, trời se se lạnh, huynh lại rảo bước trên con đường quen thuộc mà chúng mình vẫn chung bước, tay trong tay, thật ấm áp và hạnh phúc muội nhỉ. Hôm nay, cũng chính con đường đó nhưng nay đã vắng bóng của muội rồi. Huynh nhớ muội lắm muội à! Biết bao nhiêu là ký ức với những kỷ niệm đẹp của đôi ta cứ hiện về trong trái tim huynh. Đêm về, huynh không tài nào ngủ được khi hình bóng muội vẫn như kề bên cạnh huynh, vẫn như nhìn huynh với ánh mắt đầy yêu thương.
Muội có biết tại sao đây là lá thư thứ 100 huynh viết cho muội mà không có 99 lá thư đầu không? Bởi huynh đã cất giữ nó mà không dám gửi cho muội. Kể từ ngày ba mẹ muội cấm muội qua lại với huynh cũng là ngày chúng mình thực sự phải xa nhau. Tại sao vậy? Muội cũng yêu huynh nhiều lắm cơ mà! Tại sao muội không cùng huynh đấu tranh để tìm lấy hạnh phúc cho đôi ta? Tại sao muội lại theo sự sắp đặt của cha mẹ nhỉ? Đây là thời đại nào muội có biết không?
Huynh biết muội cũng đau buồn lắm phải không? Còn huynh ư? Kể từ đêm hôm đó, khi vòng tay yêu thương, ấm áp của muội rời xa huynh và huynh biết đó cũng là lần cuối cùng.
Dưới ghế đá công viên, muội ôm chặt lấy huynh và thủ thỉ: “Chúng mình phải chia tay thôi. Gia đình em không cho phép mình qua lại với nhau. Bởi vì…” Và trong ánh đèn lờ mờ huynh vẫn nhận thấy hai mắt long lanh đầy nước mắt của muội. Nhưng muội vờ đi và làm như mình đã dứt khoát rồi: “Bụi bay vào mắt chứ em có khóc đâu”.
Huynh biết sớm muộn gì cũng đến nhưng huynh không ngờ lại nhanh đến vậy. Chúng mình cũng đã quen và yêu nhau ba năm rồi. Không dễ dàng gì nói hết một cách dứt khoát như vậy được. Huynh đau lắm muội à!
Sau câu nói đó của muội, bao nhiêu kỷ niệm của đôi ta cứ đua nhau hiện về. Nhớ ngày đầu tiên mình quen nhau, cùng chung một lớp, cùng nhau học tập với những tình cảm trong sáng, hồn nhiên của tuổi học trò. Rồi không biết tự bao giờ huynh đã yêu muội:
“ Lời yêu chưa ngõ cùng người
Anh về ôm nặng mối tình si”.
Huynh là một kẻ si mê nhưng nhút nhát. Đến bây giờ huynh cũng không hiểu tại sao chiều mưa 20/11/2007 ấy huynh đã can đảm để nói ba tiếng mà huynh ấp ủ trong lòng bấy lâu: “Huynh thích muội”. Ba tiếng mà đứa bé lớp 1 vẫn có thể đánh vần một cách trôi chảy sao đối với huynh lại khó thế này. Và muội nói: “Huynh hãy cho muội một thời gian, rồi muội sẽ trả lời sau”.
Muội có biết thời gian chờ đợi câu trả lời của muội huynh sống như thế nào không? Lo âu, chờ đợi…Liệu muội có đồng ý không hay chỉ là bạn? Một ngày, hai ngày, ba ngày…sao nó dài như ba tháng, ba năm vậy nhỉ. Và rồi niềm vui, niềm hạnh phúc cũng đến với huynh. Kể từ đó, cuộc sống của huynh luôn đầy ắp tiếng nói cười của muội. Bên huynh giờ đây đã có người sẻ chia. Thật hạnh phúc!
Làm sao huynh có thể kể hết những kỷ niệm vui buồn của chúng mình trong suốt ba năm vừa qua được. Nơi nào in dấu chân muội là ở đó có bước chân của huynh. Nơi nào có hình bóng huynh thì ở đó có tiếng cười, tiếng nói của muội. Chúng mình luôn quấn quýt bên nhau như hình với bóng. Giờ đây huynh chỉ biết đắm chìm trong nỗi nhớ triền miên.
Muội có nhớ không? Chiều hôm đó, lại một chiều mưa. Muội giận huynh, không cười nói như mọi hôm mà chỉ lặng im rồi hai hàng nước mắt rơi. Lúc đó huynh ôm chặt lấy muội, lần đầu tiên huynh khóc cùng muội. Huynh nhớ muội từng nói: “ Là nam nhi không được yếu đuối, không được rơi nước mắt”. Nhưng làm sao kìm được lòng khi nhìn người mình yêu hai mắt đỏ hoe như vậy. Người ta nói: “Khi nhìn thấy người bạn thích khóc, bạn sẽ an ủi nhưng khi thấy người bạn yêu khóc bạn sẽ khóc cùng người đó”. Bởi vậy, huynh không cho là nhục khi khóc cùng muội. Lúc này huynh chỉ biết xin lỗi, xin lỗi muội! Vì huynh từng hứa là không làm muội buồn, không để muội khóc nhưng huynh đã không làm được điều đó. Huynh xin lỗi!
Còn đâu những ngày tháng hạnh phúc! Còn đâu chiếc xe đạp cộc cạch mà huynh vẫn thường chở muội đến trường, còn đâu những lời hát mà muội vẫn thường hát khi ngồi đằng sau xe để huynh đỡ mệt, còn đâu đôi bàn tay ấm áp vẫn thường vuốt nhẹ lên má huynh. Tất cả chỉ là quá khứ mà thôi phải không muội??
Giờ đây huynh biết phải làm sao?
“ Biết làm sao đây khi ngày vẫn trôi,
mặt trời vẫn mọc
chim vẫn hót
gió vẫn thổi
mây vẫn trôi
mà anh đã mất em rồi trong cuộc sống.
Em đã chẳng còn thuộc về anh
cả trong giấc mơ em cũng thuộc về người khác
cả trong những sớm mai này em sẽ chẳng cùng anh thức giấc.
Biết làm sao đây khi nỗi nhớ em trong tim anh vẫn còn quay quắt
Biết làm sao đây…
Anh phải làm sao đây?”
Có lẽ huynh nhắc đến quá khứ quá nhiều phải không muội? Huynh cần trở về với hiện tại rằng:
“Anh mất em rồi
Mất thật phải không em?”
Không biết một năm qua muội sống như thế nào? Bây giờ trời cũng bắt đầu vào đông. Muội phải giữ ấm cho cơ thể nhé, nhớ mặc thêm áo khi ra đường. Muội có còn giữ chiếc khăn quàng cổ hồng mà huynh tặng vào ngày Noel không? Nếu còn hãy quàng nó như có huynh ở bên cạnh. Những hạt sao huynh xếp cho muội tượng trưng cho từng ngày từng tháng từng năm muội có còn cất giữ nó không? Cứ mỗi tháng đến ngày kỷ niệm của mình huynh đều gửi tặng muội đồng xu 200đ. Huynh phải vất vả tìm kiếm mới có đó. Còn nữa, huynh biết muội bị dị ứng với nước mưa nên tránh dầm mưa nhé. Còn chân muội dạo này thế nào rồi? Có thường hay bị tê cứng như ngày xưa không? Giờ này huynh không thể ở bên cạnh nhắc nhở được. Dạo này muội có thường xuyên đi ăn bánh ép không? Muội rất sợ nóng nên mỗi lần ăn huynh đề phải bốc cho muội, mọi người ai cũng nhìn mình cả. Nhưng có lẽ huynh lo xa quá phải không? Biết đâu giờ này bên muội đã có người con trai khác đến và thay thế huynh, sưởi ấm trái tim muội. Huynh hy vọng người đó sẽ yêu muội nhiều như huynh đã từng yêu.
Về phần huynh, huynh sẽ cố quên muội. Quên đi mối tình đầu đẹp nhưng dang dở này. Thời gian đã đưa huynh gặp, quen và yêu muội thì huynh tin thời gian cũng sẽ giúp huynh quên được muội. Nhưng để làm được điều này khó lắm muội à! Đã nhiều lần huynh cố gạt đi tên muội trong trí nhớ và trái tim huynh nhưng không sao làm được. Huynh mong rằng:
“Với em anh không còn là hiện tại
nhưng anh mong rằng em sẽ nhớ đến anh.
Nhớ về anh như nhớ về một miền ký ức
nơi đã từng có em,
có anh,
có tiếng nói tràn đầy.
Nơi có cả những giọt nước mắt,
anh khóc vì hạnh phúc không thành tên.
Nơi mình sống bên nhau mà giờ thành kỷ niệm
Dĩ vãng nhạt nhòa mà mãi chẳng có tên”
Thôi, đêm cũng đã về khuya. Huynh cũng phải về đây, về với cây bút và cuốn giáo án và mai một ngày mới lại bắt đầu. Chứ đứng ở đây làm gì cơ chứ? Ngồi ở ghế đá này làm gì? Rảo bước trên con đường ngày xưa cũng chẳng làm được gì cả. Muội vẫn không thể trở về với huynh, vẫn không thể cùng huynh đi tiếp con đường còn lại. Một lần nữa chúc muội hạnh phúc.
Huynh của muội!
Vĩnh